Có người còn gọi anh là “phù thủy nhạc phim” bởi khả năng kể chuyện bằng âm nhạc, để mỗi giai điệu đều như mang theo số phận của một nhân vật. Nhưng sau hơn 20 năm làm nghề, khi đã có chỗ đứng vững chắc, anh lại chọn bắt đầu một giấc mơ mới: Sân khấu Kịch Huyền ảo – nơi anh muốn kể những câu chuyện bằng cả kịch, âm nhạc và trí tưởng tượng. Điều gì khiến một người đang thành công vẫn muốn bắt đầu lại? Và hành trình từ những bản hit nhạc phim đến một sân khấu của riêng mình được nối với nhau bởi điều gì?
Bình luận