[Tin Đời sống & Xã hội]

Ban nhạc khiếm thị lan tỏa ánh sáng tình người

VOV1 - Những ngày Tết đến xuân về, khi người người nói về ước mơ, hy vọng và khởi đầu mới…thì trong con ngõ nhỏ ấy, ánh sáng của mùa Xuân đã âm thầm hiện hữu từ rất lâu, ánh sáng của nghị lực, của lòng biết ơn và của những trái tim không khiếm khuyết.

Kim Thanh-Phương Thoa
Ban nhạc khiếm thị lan tỏa ánh sáng tình người

Mỗi tối thứ sáu hàng tuần, trong con ngõ nhỏ giữa lòng Hà Nội, có một đêm nhạc rất đặc biệt. Không ánh đèn sân khấu rực rỡ… không vé bán… chỉ có âm thanh của những giai điệu quen thuộc và những tấm lòng lặng lẽ sẻ chia. Đó là đêm nhạc của ban nhạc khiếm thị Mơ Phố, nơi những con người không nhìn thấy ánh sáng bằng đôi mắt, nhưng lại thắp lên ánh sáng của niềm tin và lòng nhân ái bằng âm nhạc.

Không gian biểu diễn là một khoảng nhỏ chừng 10 m2 trong tầng một của căn nhà chừng 40 mét vuông. Vài bộ bàn ghế giản dị, những bức chân dung nhạc sĩ Trịnh Công Sơn treo trên tường, bên cạnh là bức ảnh trẻ em vùng cao… Khán giả ngồi sát nhau, lặng im lắng nghe… rồi bất chợt vỡ òa trong những tràng pháo tay dài hơn thường lệ. Ở đây, sự kết nối không đến từ ánh nhìn, mà từ âm thanh và cảm xúc.

Điều đặc biệt, đêm nhạc không thu phí. Mọi đóng góp của khán giả đều được  dành cho hoạt động khám chữa bệnh miễn phí của Hội Bác sĩ tình nguyện vào mỗi sáng thứ Bảy.

Ban nhạc Mơ Phố ra đời đã hơn chín năm, với ba thành viên chính: Trần Quốc Hoàn chơi guitar và hát; Trần Văn Thương chơi piano và hòa âm; Nguyễn Văn Linh vơi tiếng sáo đầy cảm xúc. Họ biểu diễn nhiều dòng nhạc ở nhiều nơi, nhưng khi trở về Mơ Phố, nhạc Trịnh là dòng nhạc chính được Ban nhạc thể hiện với những giai điệu sâu lắng, nhân văn và đầy suy ngẫm về kiếp người.

Sinh ra đã không nhìn thấy ánh sáng, nhưng với Trần Văn Thương cuộc đời chưa bao giờ là bóng tối: “Bản thân tôi là người khiếm thị, theo cách thông thường tôi là người được nhận sự giúp đỡ, nhờ có quán tôi lại được mang khả năng của mình chia sẻ, giúp đỡ người khác, đó là điều hạnh phúc. Mỗi đêm nhạc, mặc dù không nhìn được, nhưng khi biểu diễn, nhận được những tràng pháo tay của khán giả mình rất vui, không chỉ vui cho bản thân mình mà trong đêm nhạc đó, mình chia sẻ được giá trị của bản thân, sự tích cực cảu bản thân cho mọi người. đặc biệt các hoạt động của Hội sẽ có thêm nhiều người biết đến, nhiều sự chia sẻ của cộng đồn tới những người có hoàn cảnh khó khăn”

Còn với Nguyễn Văn Linh, người nghệ sĩ sáo đang phải chống chọi với căn bệnh thận, những buổi lọc máu định kỳ chưa bao giờ khiến anh rời xa âm nhạc.

 “Mình là dân âm nhạc nên mỗi lần được chơi một nhạc phẩm nào đó thì cảm thấy rất là vui, cuộc sống của mình thoải mái hơn. Mỗi lần biểu diễn xong, được khán giả ủng hộ, nghe tiếng vỗ tay của mọi người thì cũng cảm thấy vui hơn, cảm thấy được cống hiến những giai điệu ý nghĩa cho mọi người, thấy cuộc sống có ý nghĩa hơn”

Ở Mơ Phố, âm nhạc không chỉ để thưởng thức… mà còn để chữa lành. Đặc biệt hơn, trong ban nhạc còn có sự hiện diện của nhà giáo Bạch Hương Liên, năm nay đã 85 tuổi. Dù tuổi cao, sức yếu, bà vẫn đều đặn mang theo cây đàn guitar Hawaii hiếm gặp… lặng lẽ góp một phần nhỏ cho hành trình thiện nguyện.

 “Ấn tượng đầu tiên với ban nhạc là ban nhạc toàn bạn trẻ, không may mắn bị khiếm thị, nhưng các bạn rất tài năng. Tôi chơi ở đêm nhạc tiếng đàn bay bổng, tôi được ban nhạc đệm cho hay. Tôi cảm thấy rất hợp với ban nhạc. Một điều đặc biệt là ban nhạc hoạt động vì dân sinh, gây quỹ, để giúp đỡ người nghèo nên tôi gắn bó lắm. Tôi tuổi cao nhưng thấy hoạt động nhân đạo này có ý nghĩa và khi nào khỏe thì tôi đi”

Có lẽ, chính những con người ấy đã khiến Mơ Phố trở thành một nơi rất khác, nơi những trái tim đồng điệu tìm thấy nhau. Với cô gái khiếm thị Lê Hương Giang, hiện đang dẫn chương trình tại Đài truyền hình Việt Nam, thay vì than thở số phận, Giang chọn cống hiến không chỉ cho công việc yêu thích mà còn là sự chia sẻ với những mảnh đời khó khăn hơn bằng nghị lực bền bỉ, nghị lực của người chọn yêu cuộc đời:

 “Tôi rất quan tâm đến các chương trình chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng. Bên cạnh đó, khi thấy những người khiếm thị cũng được đóng góp vào cuộc hành trình tạo ra các chương trình mang lại nhiều giá trị cho cộng đồng, đối với tôi, đó là điều mà tôi cảm thấy rất trân trọng. Bởi tôi cho rằng, sự bình đẳng có nghĩa là người khuyết tật với tất cả khả năng của mình đều được góp sức để đóng góp vào sự phát triển chung của toàn xã hội”

Trong số hàng chục ca khúc Trịnh Công Sơn được cất lên nơi đây, “Để gió cuốn đi” luôn được nhắc đến nhiều nhất. Bởi ai cũng mong những nỗi buồn sẽ theo gió bay xa, còn điều tử tế thì ở lại… và lan tỏa.

Những ngày Tết đến xuân về, khi người người nói về ước mơ, hy vọng và khởi đầu mới…thì trong con ngõ nhỏ ấy, ánh sáng của mùa Xuân đã âm thầm hiện hữu từ rất lâu, ánh sáng của nghị lực, của lòng biết ơn và của những trái tim không khiếm khuyết.

Không nhìn thấy mùa xuân bằng đôi mắt nhưng họ đang giúp rất nhiều người chạm tới mùa xuân của sự sống. Và biết đâu chỉ cần một lần ghé Mơ Phố, ngồi lại nghe một giai điệu quen, ta cũng sẽ thấy lòng mình dịu lại…để sống chậm hơn, yêu thương nhiều hơn và để những điều tốt đẹp như hương thơm mùa Xuân, tiếp tục được gió cuốn bay xa, lan tỏa khắp đất trời./.

Kim Thanh-VOV1

Bình luận (3)

  • Nguyễn Thành Đạt2 giờ trước

    Đây là định hướng đúng đắn cho đất nước. Chuyển đổi số sẽ tạo ra đột phá trong phát triển kinh tế - xã hội.

  • Trần Thị Lan Anh3 giờ trước

    Mong rằng các chính sách sẽ được triển khai thực chất, không chỉ dừng ở khẩu hiệu.

  • Lê Hoàng Minh4 giờ trước

    Doanh nghiệp nhỏ và vừa như chúng tôi rất cần được hỗ trợ chuyển đổi số để cạnh tranh tốt hơn.